Kinh
thánh (St 22, 1-18) cho biết: Sau nhiều tháng năm chờ đợi mỏi mòn, mãi cho đến
trăm tuổi, Cụ Áp-ra-ham mới được diễm phúc sinh đứa con nối dõi tông đường.
I-xa-ác chào đời đem lại niềm vui chan hoà cho Cụ Áp-ra-ham. I-xa-ác là lẽ
sống, là cây gậy chống đỡ tuổi già, là tương lai cho giống nòi và là tất cả của
Cụ già trăm tuổi.
Thế mà
Thiên Chúa truyền cho Cụ phải sát tế đứa con yêu để tế lễ cho Ngài.
Trời đất
như quay cuồng sụp đổ khi Cụ Áp-ra-ham nghe lệnh truyền của Thiên Chúa.
Phải ở
trong hoàn cảnh của Cụ già trăm tuổi như Áp-ra-ham mới cảm nhận thấm thía nỗi
đau thương và mất mát vô cùng lớn lao của một người cha phải sát tế đứa con một
rất đỗi yêu quý của mình. Nếu không vì tình thương lớn lao đối với Thiên Chúa,
Cụ Áp-ra-ham không thể nào thực hiện được sự hiến dâng đau lòng đó.
Cụ
Áp-ra-ham sẵn sàng hi sinh tất cả vì Thiên Chúa là Đấng mà Cụ thần phục và mến
yêu.
Nhưng
Thiên Chúa chỉ thử lòng Cụ Áp-ra-ham thôi. Ngài không nỡ để cho một người cha
phải gánh chịu nỗi đau thương lớn lao đến thế.
Trích
đoạn Tin Mừng trong ngày lễ hôm nay cũng đề cập đến một người Cha khác đã thực
hiện một sự trao ban triệu lần cao cả hơn.
Vì quá
yêu thương nhân loại lỗi lầm, vì không muốn cho muôn người phải lâm vào cảnh
đau khổ trầm luân vì tội lỗi ngút ngàn của họ, Thiên Chúa Cha đã trao ban Con
Một vô cùng yêu quý của Ngài, để Con của Ngài chết thay cho nhân loại, để cho
những ai tin vào Con Ngài thì được cứu sống và được sống muôn đời:
"Thiên
Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi
phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến
thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của
Người, mà được cứu độ". (Gioan 3, 16-17)
Xưa kia,
Thiên Chúa không nỡ để cho I-xa-ác phải chết dưới lưỡi dao run rẩy của Cụ
Áp-ra-ham, không để cho thân xác của I-xa-ác phải chịu thiêu đốt trên bàn thờ
để làm hy lễ cho Ngài, nhưng đã đến một thời, Thiên Chúa Cha lại để cho Con Một
Ngài, là Ngôi Hai Thiên Chúa, phải chịu đóng đinh, chịu quằn quại đau thương và
chịu chết trên thập giá để đền cho hết tội lỗi chúng ta và ban lại cho chúng ta
sự sống đời đời.
Tôi tớ
thấp hèn liều mình chết thay cho chủ nhân quyền quý, dân đen cùng khốn chết cho
hàng vua chúa cao sang hay con chó trung thành liều chết để cứu mạng chủ cũng
còn là điều dễ hiểu. Đằng nầy Ngôi Hai Thiên Chúa là Chúa Tể đất trời lại hiến
thân chết thay cho loài người hèn mọn thì quả là điều vượt quá trí tưởng tượng
con người.
"Không
có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hiến mạng vì bạn hữu mình"
(Gioan 15, 13) và không có tình yêu nào sánh ví được với tình yêu khôn vời của
Thiên Chúa dành cho nhân loại.
* * *
Khi được
người khác biếu tặng một món quà, ai trong chúng ta cũng đều nhớ ơn ân nhân và
tìm cách đền đáp lại bằng món quà tương xứng.
Khi được
Chúa Trời cao cả ban tặng chính Con Một Ngài để cứu mạng cho chúng ta, khi được
Chúa Giê-su hiến thân chịu chết để cứu ta khỏi chết muôn đời, có bao giờ chúng
ta nghĩ đến việc đền đáp công ơn cao dày đó?
Để đền
đáp phần nào tình thương trời bể của Thiên Chúa Cha, Đấng đã trao ban Con Một
mình cho nhân loại, để đền đáp sinh mạng của Chúa Giê-su đã trao hiến cho bạn
và cho tôi, chúng ta hãy dâng cho Ngài một hiến lễ tương tự, dù vạn lần nhỏ bé
hơn. Đó là "hiến dâng thân mình chúng ta làm của lễ sống động, thánh thiện
và đẹp lòng Thiên Chúa" (Rôma 12, 1). Đó cũng là nguyện ước của chân phước
An-rê Phú Yên hôm xưa: "đem cuộc sống báo đền cuộc sống; lấy tình yêu đáp
trả tình yêu".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét