Người nông dân đáp lại: “Bởi vì hai tai của
tôi hòa nhịp được với tiếng dế”.
Thế rồi anh ta lại càng cố tình lắng nghe
nhiều hơn, và dõi theo âm thanh đó, anh đã tìm ra được một con dế đang bò trên
bờ cửa sổ. Người bạn của anh không thể nào làm được điều này. Nhưng người nông
dân không hề tỏ ra ngạc nhiên. Thay vào đó, anh móc vài đồng xu từ trong túi áo
ra, và ném chúng xuống lề đường. Khi nghe được tiếng leng keng của mấy đồng xu,
những người qua đường liền ngừng lại nhìn theo dấu vết của chúng.
Người nông dân nói: “Bạn hiểu ý tôi chứ:
Không có ai trong số những người này có thể nghe được tiếng dế, nhưng tất cả
bọn họ đều có thể nghe được âm thanh của tiền bạc. Người ta nghe được cái gì
hòa nhịp với hai tai của họ, và không thể nghe được tất cả những thứ còn lại”.
Điểm cần
ghi chú ở đây khá rõ ràng: Nếu ít bị lo lắng phiền muộn, chúng ta có thể hòa
nhịp với Thiên Chúa. Voltaire đã nói: “Ngay khi mở đôi mắt của mình ra, thì tự
nhiên, người ta thừa nhận được sự hiện hữu của Thiên Chúa”. Và Abraham Lincoln
đã nói: “Tôi có thể nhận thấy con người có thể nhìn xuống mặt đất, và trở nên
một người vô thần ra sao, nhưng tôi không thể tưởng tượng được làm thế nào mà
người ta có thể nhìn lên bầu trời, và nói rằng không hề có Thiên Chúa”.
Khi nhìn
vào sự vật nào đó hoặc người khác, người ta sẽ nhận biết ngay rằng những sự vật
này không tự hiện hữu được, mà chính là nhờ Thiên Chúa. Tương tự như một căn
nhà phải có người xây dựng ra nó, một cái áo do người may, một cánh cửa do thợ
mộc. Như vậy, thế giới chứng tỏ rằng phải có Thiên Chúa, Đấng Tạo hóa.
Khi nhìn
vào một công trình nghệ thuật, không thể nào bạn không nghĩ đến người nghệ sĩ.
Nhìn vào thế giới tạo vật, mà không nhận thấy Đấng Tạo hóa, chính là mù quáng,
không thấy được ý nghĩa của toàn thể công việc sáng tạo, và ý nghĩa sự hiện hữu
của bản thân mình. Tuy nhiên, thật đáng buồn là có nhiều người nhìn, mà vẫn
không thấy gì. Họ lắng nghe, mà vẫn không nghe được gì. Đức Giêsu đã nói về
Thiên Chúa, như là một người Cha đầy lòng xót thương và khoan dung. Người nói
về chính mình, với tư cách là Con của Cha, và Người gửi Chúa Thánh Thần đến với
chúng ta, để trợ giúp chúng ta sống tư cách người môn đệ và con cái của Thiên
Chúa.
Chúng ta
đang trực diện với một mầu niệm vĩ đại. Tuy nhiên, bất cứ người con nào cũng
đều có thể thấu hiểu, bằng cách cầu nguyện và sống mầu nhiệm này. Chúng ta nghĩ
đến Thiên Chúa như là một người Cha (và người Mẹ), một người Cha yêu thương
chúng ta một cách sâu sắc. Chúng ta nghĩ đến Đức Giêsu như là một người Anh,
Đấng hiến tặng cho chúng ta chính cuộc đời của Người. Và chúng ta nghĩ đến Chúa
Thánh Thần như là một người Bạn. Đấng trợ giúp chúng ta sống theo Đức Giêsu, và
liên kết chúng ta với nhau, như là anh chị em trong một cộng đoàn của lòng tin
và tình yêu thương. Với tư cách là những người Kitô hữu, đây là bầu khí mà
trong đó chúng ta sinh sống, di chuyển và hiện hữu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét