Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Đức tin và thi ca cầu nguyện

Vào lúc 14 giờ 30 ngày thứ Bảy 26.10.2013, tại hội trường GB Phạm Minh Mẫn, Trung tâm Mục vụ Tổng giáo phận TPHCM (TTMV) đã diễn ra chương trình chuyên đề “Đức tin và thi ca cầu nguyện” do Học viện Mục vụ tổ chức.
Đến tham dự có Cha Phêrô Nguyễn Văn Hiền, giám đốc TTMV, Cha Phanxicô Xaviê Bảo Lộc, giám học Học viện Mục vụ (HVMV), quý linh mục tại TTMV, quý tu sĩ, các thành viên câu lạc bộ Đồng Xanh Thơ Sài Gòn, thân hữu và học viên đang theo học tại HVMV.
Trước tiên, Cha Phanxicô Xaviê giới thiệu đôi nét về thi ca cầu nguyện và thánh hoá khai mạc.
Trước khi nghe chia sẻ, ông Giuse Nguyễn Văn Quế - nhà thơ Hương Quê - chủ nhiệm câu lạc bộ Đồng Xanh Thơ đã giới thiệu đôi nét về sinh hoạt của câu lạc bộ.
Chia sẻ
Nhà thơ khiếm thị Vũ Thuỷ chia sẻ cảm nhận về “Đức tin đời tôi qua thi ca”. Chị đã ngâm trích đoạn những bài thơ: Cô gái mù với ly cà phê trắng, Gọi nắng vào tim, Cha dắt con đi dưới ánh mặt trời, Cánh hạc trong sương, Cha ơi! Cha là tất cả.
Nhà thơ Dzuy Sơn Tuyền trình bày chuyên đề “Cầu nguyện và thi ca”, nói lên cảm nhận về cầu nguyện là làm thơ với những tâm tình: chúc tụng, thờ lạy, cầu xin, chuyển cầu, cảm tạ, ngợi khen qua thơ ca, và cầu nguyện thành những vần thơ từ trái tim.
Nhà thơ Maria Xuyến, một bổn đạo mới, chia sẻ đề tài “Đức tin mở ra từng lời thơ”. Chị đã nói lên cảm nhận về ơn gọi, tình yêu thương của Thiên Chúa. Để kết, chị đã ngâm trích đoạn bài thơ Bước đường theo Chúa.
Nhạc sĩ Phêrô Phạm Minh Trí, giới thiệu về “Tâm tình cầu nguyện qua phổ nhạc thi ca Công giáo”. Ông nói: thơ và nhạc là hai thể loại, nhưng cùng chung một tâm tình, cùng nhau suy gẫm, cùng nhau cầu nguyện ở bất cứ nơi đâu.
Cuối cùng là chia sẻ của Bác sĩ Giacôbê Đoàn Xuân Dũng với đề tài “Đức tin - cảm nhận trong thi ca cầu nguyện”. Cảm nhận Đức tin thể hiện qua đời sống các thánh, thi ca cầu nguyện trong đời sống Hội Thánh.
Bài hát Kinh Hoà Bình vang lên đã kết thúc phần chia sẻ.
Xen giữa những chia sẻ là bài thơ “Cỏ dại” của tác giả Dzuy Sơn Tuyền do cô Ngọc Anh ngâm rất truyền cảm, và bài hát “Mục tử nhân lành” của nhạc sĩ Phêrô Phạm Minh Trí do ca sĩ Xuân Thảo biểu diễn.
Phản hồi
Cha Phêrô tâm tình: Nghe ngâm thơ rất hay, có tiếng nói của con tim, tình yêu, và tâm tình rất sâu lắng. Có lẽ thơ và những người làm thơ rất gần Chúa. Chúc anh chị luôn gần Chúa để có tiếng thơ dạt dào.
Tiếp theo, có ba bạn trẻ chia sẻ cảm nghĩ về các thi sĩ và thơ ca trong tình yêu Thiên Chúa.
Cha Phanxicô Xaviê đã thay mặt HVMV cám ơn câu lạc bộ Đồng Xanh Thơ Sài Gòn, những thuyết trình viên, và tặng câu lạc bộ món quà của HVMV.
Trước khi kết thúc, tất cả cùng với cha giám đốc tạ ơn Chúa nhân kỷ niệm 28 năm linh mục của ngài. Cha giám đốc đã ban phép lành của Chúa cho các tham dự viên.
Kết thúc, quý cha và các tham dự viên cùng chụp hình kỷ niệm.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Hãy tỉnh thức

Thời gian gần đây, trong nội ô TP.Long Xuyên (An Giang) xuất hiện nhiều người bán dạo chim phóng sinh với giá 1.000 đồng/con (ảnh).
Những con chim sẻ, chim én bị bỏ đói, cắt cánh nên khi được người mua phóng sinh chúng chỉ bay được một đoạn ngắn rồi đuối sức, rơi xuống đất, lại bị người bán chim bắt lại. Cứ thế, chim được thả rồi lại bị bắt, bán nhiều vòng. Người có lòng từ tâm mua chim để phóng sinh nhưng đâu hay mình bị lừa. (TinNgọc Nhung)

Một chuyện nhỏ nói lên sự lừa đảo trong muôn vàn sự lừa đảo khác lớn hơn nhiều.

Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa dậy:
Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. (Lc 12,37)
Đọc trên báo, truyền hình thấy nhan nhản “Cảnh giác”. Thật thế, ngày hôm nay chúng ta đang phải sống trong sự cảnh giác: móc túi, giật dây chuyền, cướp, an toàn vệ sinh thực phẩm, lừa đảo. V.V… Tất cả những cảnh giác trên là cần cho cuộc sống của chúng ta ngày hôm nay, nhưng cái cần thiết nhất mà chúng ta cần là cuộc sống vĩnh cửu lại hay bị lãng quên, thiếu cảnh giác trong khi ma quỷ tranh thủ mọi nơi mọi lúc để cám dỗ chúng ta.

Lạy Chúa, chúng con mỏng dòn và yếu đuối lằm, xin Chúa giúp chúng con luôn tỉnh thức với những cạm bẫy của ma quỷ, thế gian, xác thịt “xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”, luôn sẵn sàng trông chờ Chúa đến.



Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Đừng nản chí

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: "Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: "Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho. Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng: "Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc."
Rồi Chúa nói: "Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng? " (Lc 18,1-8)
Có 3 người bị kẹt trong một căn phòng tối tăm và chẳng có cửa gì cả. Họ làm thế nào để thoát khỏi tình trạng bế tắc này?
- Người thứ nhất là một nhà văn. Anh không có đức tin. Anh ngồi đấy và luôn miệng nguyền rủa.
- Người thứ hai là một tín hữu sốt sắng. Anh đã quỳ gối cầu nguyện rất lâu, sau đó ngồi xuống chờ phép lạ.
- Người thứ ba cũng là một tín hữu làm nghề thợ xây, vừa đạo đức vừa thực tế. Sau khi cầu nguyện, anh lấy từ túi đồ nghề ra một cây búa và một chiếc đục, rồi bắt đầu đục tường. Công việc rất lâu lắc và cực nhọc. Bụi bắn vào mặt anh, vào cả mắt anh. Mồ hôi anh nhễ nhại. Nhưng anh vẫn kiên trì đục. Thỉnh thoảng dừng lại nói "Lạy Chúa, xin cứu giúp chúng con".
Đang lúc đó người thứ nhất vẫn ngồi ở một góc, vừa hút thuốc vừa nguyền rủa; người thứ hai ở một góc khác tiếp tục cầu nguyện.
Cuối cùng người thứ ba đã mở được một lỗ lớn trong vách tường và cả 3 người đã thoát ra khỏi căn phòng.
Trên đây là 3 thái độ khác nhau đối với sự cầu nguyện:
- Người thứ nhất coi cầu nguyện là mất giờ. Vì anh không có đức tin nên thái độ của anh cũng hợp lý thôi. Nếu bạn không tin Chúa thì cầu nguyện với Ngài sao được?
- Người thứ hai coi cầu nguyện là một sự thay thế cho làm việc, vì thế sau khi cầu nguyện xong người ấy ngồi chờ Chúa giúp. Phải thành thật nhìn nhận rằng chúng ta cũng nhiều lần cầu nguyện cách này, đặc biệt là khi chúng ta cầu nguyện cho người khác. Chỉ là những lời nói, và những lời đó trở thành một cái cớ để ta khỏi làm việc.
- Người thứ ba tin tưởng vào hiệu quả của cầu nguyện, hiệu quả ấy không thay thế làm việc, mà là trợ lực cho làm việc. Cầu xin điều gì thì đồng thời cũng cố gắng làm bất cứ việc gì có thể để đạt được điều đó. Sự cầu nguyện này khơi lên niềm hy vọng và khuyến khích lòng can đảm. Nó cũng giúp ta cảm nhận rằng Chúa ở kề bên ta và không bỏ mặc ta trong cảnh khó khăn.
Cầu thay nguyện giúp
Một lá thư được viết nguệch ngoạc của một đứa trẻ gởi vào bưu điện, và địa chỉ tới là Chúa. Nhân viên bưu điện lấy làm lạ liền mở ra đọc. Thư viết rằng: "Chúa thân mến, con là Tommy, con sáu tuổi. Ba con đã chết và mẹ con phải cực khổ để nuôi sáu anh em con. Xin Chúa cho chúng con 30O đồng nhé".
Đọc thư xong, anh nhân viên bưu điện rất xúc động và dưa cho các bạn đồng nghiệp xem. Họ quyết định quyên góp để giúp gia đình cậu bé. Số tiền tổng cộng là 100 đồng, và họ gởi tới địa chỉ cậu bé.
Vài tuần sau, họ nhận được lá thư thứ hai. Họ cũng mở ra đọc, thư viết như sau: "Lần tới, Chúa có thể gởi trực tiếp cho gia đình con, vì gởi qua bưu điện, họ giữ lại 200 đồng!"
Nghe xong câu chuyện, chúng ta phải bật cười vì sự ngây ngô của cậu bé, nhưng liền sau đó chúng ta lại cảm thấy hổ thẹn vì thấy bóng dáng mình thấp thoáng trong hình ảnh cậu bé: Chúng ta cầu nguyện và muốn được Chúa đáp lời tức thì theo yêu cầu chúng ta đề ra, nếu Người chậm đáp ứng hoặc đáp ứng chưa đủ "chỉ tiêu" chúng ta đưa ra, thì chúng ta lại khó chịu, và cũng chẳng thèm cám ơn Người.
Tin Mừng hôm nay Chúa dạy các môn đệ: "Phải cầu nguyện luôn, không được nản chí" (Lc 18, 1). Người muốn chúng ta hãy liên lỉ cầu nguyện và cầu nguyện cách kiên trì. Như Môsê quì giang tay suốt ngày cầu nguyện cho dân Do thái thắng trận, như bà goá suốt bao ngày tháng cầu xin quan toà minh xét cho bà, như thánh Mônica ròng rã 20 năm trường cầu nguyện cho người con là Augustinô trở lại, chúng ta hãy cầu nguyện liên tục và bền chí, không hề nhàm chán, cả khi xem ra Chúa ngoảnh mặt làm ngơ.
Chúng ta không nên tìm kiếm hiệu quả tức thì. Chúa sẽ đáp lời chúng ta lúc nào và cách thức nào có lợi nhất cho chúng ta, theo như thánh ý nhiệm mầu của Người. Thời gian Chúa nhậm lời có thể sẽ lâu hơn chúng ta tưởng, cách thức Người ban ơn có thể sẽ khác với ước nguyện của chúng ta, nhưng bao giờ cũng là lúc thích hợp nhất cho linh hồn chúng ta, bao giờ cũng là cách hữu hiệu nhất cho hạnh phúc vĩnh cửu của mỗi người.
Thường chúng ta lầm tưởng rằng, hơn ai hết chúng ta là người biết rõ những điều mình cần xin. Nhưng thánh Phao lô dạy: "Chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải, chính Thánh Thần sẽ cầu thay nguyện giúp chúng ta theo đúng ý Thiên Chúa" (Rm 8, 21-27). Vì thế, Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen viết: "Pytago đã cấm môn sinh của ông không được cầu nguyện cho chính họ vì họ không biết điều gì là lợi ích cả". Khôn ngoan hơn, Socrates dạy môn đồ ông chỉ xin những điều tốt lành, vì lẽ Thiên Chúa biết tường tận những gì là lợi ích. Dốt nát và yếu đuối nên chúng ta phải xin Thánh Thần soi sáng để chúng ta làm đẹp lòng Chúa trong lúc an bình cũng như khi xao xuyến.
Như thế, cầu nguyện không phải là việc xin ơn này ơn nọ, theo óc vụ lợi của chúng ta, cầu nguyện không phải là việc tránh né bổn phận để Thiên Chúa làm tất cả, cầu nguyện cũng không phải là việc liệt kê ước muốn để mong chờ Chúa thực hiện. Nhưng cầu nguyện đích thực chính là việc thực hành Đức Tin, nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa để đối thoại với Người, van xin Người tiếp tục ban ơn để chúng ta đủ sức thực hiện thánh ý Người. Thấu hiểu sự yếu đuối của con người nên Chúa Giêsu than thở: "Khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" (Lc 18, 8). Vậy, cầu nguyện không phải là độc thoại mà là đối thoại liên lỉ và kiên trì với Thiên Chúa trong Đức Tin để trung thành với Chúa cho tới khi Người lại đến.
Cầu nguyện
Lạy Chúa, chúng con là những người yếu đuối, bất toàn và bất nhẫn, không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải đạo.
Xin cho chúng con biết khiêm tốn, vâng theo ơn soi sáng của Thánh Thần, để chúng con biết sống theo Thánh ý Chúa, hầu bền đỗ trong đức Tin và trung thành theo Chúa đến cùng. Amen. (TP)
Lạy Chúa, chúng con là những người yếu đuối, bất toàn và bất nhẫn, không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải đạo.
Xin cho chúng con biết khiêm tốn, vâng theo ơn soi sáng của Thánh Thần, để chúng con biết sống theo Thánh ý Chúa, hầu bền đỗ trong đức Tin và trung thành theo Chúa đến cùng. Amen. (TP)

Trích  http://dongcong.net/misc/LmXai/C-year/29c.html

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Không ích kỷ

"Khốn cho các người, hỡi những nhà thông luật! Các người đã cất giấu chìa khoá của sự hiểu biết: các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người lại ngăn cản." (Lc 11,52)


Một trong những bản tính tự phụ của con người là cho mình hiểu biết hơn người hoặc không muốn người khác hơn mình. Một sự ích kỷ nhò nhen, không muốn mở lòng mình ra với mọi người.


Một chị mua ve chai ghé uống nước trước số nhà 61-63 Điện Biên Phủ, P.Đa Kao, Q.1 - 

Ảnh: Bùi Chiến




Lạy Chúa, xin cho con bỏ đi tính ích kỷ, biết mở lòng mình ra để đón nhận Lời Chúavà anh em của mình.

Trà đá miễn phí giữa Sài Gòn
Vài năm trở lại đây, đều đặn mỗi ngày từ sáng sớm đến tối mịt, có một số người tốt bụng ở TP.HCM đã lặng lẽ đặt những thùng “trà đá miễn phí” cạnh lề đường, giúp nhiều người qua lại có nước dùng khi khát.
Ở TP.HCM, nếu không bị... tối mắt bởi những dòng xe máy kìn kịt và muôn vàn âm thanh hỗn độn giữa phố, thi thoảng ta sẽ bắt gặp ở đây đó những hình ảnh rất đẹp nằm ngay cạnh mình. Đó có thể là một anh thanh niên đang dìu một cụ già qua đường, ngay trước “mũi” những chiếc xe máy đang vội vã lao đi trong giờ tan tầm. Cũng có thể đó là một người đàn ông mặc quần cụt cầm cây gậy đứng giữa ngã tư đường vãn hồi trật tự vì kẹt xe.
Hoặc là một bạn sinh viên vội đứng lên nhường chỗ ngồi cho một phụ nữ mang thai vừa bước lên xe buýt. Kỳ công hơn, bạn sẽ thấy trên báo chuyện một chị công nhân, hay một anh tài xế taxi trả lại của rơi cho người đi đường sau khi nhặt được mà không nảy lòng tham. Những hình ảnh đó mang tính “di động”. Có một hình ảnh khác rất đẹp lại nằm yên một chỗ. Đó là những thùng “trà đá miễn phí” bình dị.
Chủ nhân những thùng trà đá hầu hết chẳng giàu sang gì, và cũng rất ngại nêu tên vì theo họ thì việc làm này “chẳng có gì để nói”. Như chủ thùng trà đá miễn phí trước số 130 Xô Viết Nghệ Tĩnh (P.21, Q.Bình Thạnh) chẳng hạn. Dù tôi đã hỏi thăm nhiều người buôn bán gần đó, nhưng ai cũng bảo “người ta không thích nêu tên đâu, chú có biết cũng đừng có nói”.
Thế cho nên, “lý lịch” của thùng trà đá này coi như... không có. Chỉ biết đều đặn suốt ba năm nay, bất kể trời nắng hay mưa, cứ mỗi sáng sớm đã có người mang một thùng xốp khá to với dòng chữ “trà đá miễn phí” đặt trên chân đế bằng gỗ vững chắc kê ngay lề đường này rồi. Có lẽ sợ đổ ngã nên người chủ dùng thêm dây ràng buộc cẩn thận tứ bề và sắm một ca bằng inox luôn sạch để ai cũng thấy an tâm mỗi khi sử dụng. Những người ghé vào đây uống nước đủ thành phần, hầu hết là các chị ve chai, bán hàng rong, bác xích lô, các em học sinh, sinh viên hay những người quét rác.
Chủ nhân của thùng trà đá gần ngã ba Võ Văn Tần - Trần Quốc Thảo (P.6, Q.3) cũng không có thông tin gì nhiều. Một anh bán hàng cạnh đó chỉ cho biết đó là một phụ nữ tên Bốn, bán nước giải khát sống qua ngày. “Hổm rày chị nuôi người nhà bị bệnh nên cho người mang nước ra đây thôi chứ chị không ghé”, anh bán hàng này cho biết thêm khi tôi hỏi thăm về chị.
Với thùng trà đá ở trước số nhà 61- 63 Điện Biên Phủ (P.Đa Kao, Q.1) cũng vậy. Phải thuyết phục mãi, chị Ly, người bán hàng ở đây mới cho biết chủ nhân thật sự là bà Hương, mẹ chồng chị. Thấy tôi ngạc nhiên trước thùng trà đá bằng inox bóng loáng cỡ 50 lít và ba, bốn cái ca còn mới, chị Ly vui vẻ: “Mẹ em mới lên đời cho nó từ tết tới nay đó. Hồi trước xài bình nhựa nhưng thấy cứ hư hoài nên má kêu tụi em góp tiền mua thùng inox cho tiện và đảm bảo vệ sinh nữa”. Xoay quanh câu chuyện về thùng trà đá này, tôi mới phần nào hiểu tấm lòng của những người “mời nước thiên hạ” ấy.
Chị Ly kể, gần 5 năm nay rồi, mỗi ngày cứ sau 9-10 giờ đêm, khi không còn khách ghé uống nước nữa thì nhà chị mới mang thùng đi chùi rửa. Bà Hương lại thức đêm nấu nước sôi rồi để nguội. Độ 5 giờ rưỡi sáng hôm sau, bà Hương hoặc chị Ly thức dậy pha trà, bỏ thêm củ gừng tươi, rửa đá thật sạch cho vào thùng, đưa ra trước cửa nhà cho kịp lúc những người đi làm sớm ghé lấy nước uống. Bình quân mỗi ngày bà con “tiêu thụ” hết 1 thùng (khoảng 50 lít), ngày nắng nóng có khi hết cả 2 hoặc 3 thùng. “Thấy bà con ghé uống nước tụi em vui lắm, mình mời ly nước uống đỡ khát chứ có to tát gì đâu”, chị Ly tâm sự.
Cũng bằng tấm lòng như vậy, chị Cẩm Loan ở đường Hùng Vương (P.1, Q.10) thức dậy từ 5 giờ sáng đưa thùng nước tinh khiết mua ở đại lý ra trước cửa nhà mời mọi người đi đường dùng. Chị nói: “Trước đây tui nấu nước sôi để nguội đổ vào thùng, nhưng lâu ngày sợ mình chùi bình không sạch, lo mọi người đau bụng nên bây giờ mua nước tinh khiết cho chắc ăn. Thà tốn chút ít mà trọn tấm lòng với bà con”.
Vào những ngày nắng nóng như thiêu đốt vừa qua, không khó để chứng kiến những người bán vé số dạo, những anh chị ve chai hoặc những cô dì buôn thúng bán bưng ghé vào uống ngụm trà đá miễn phí ở những nơi này. Và họ cảm nhận được cái tình người đong đầy trong từng ly nước ấy. Mong sao ngày càng có nhiều những thùng trà đá “tình thương mến thương” này, để đời thêm vui vì những người tốt đã cùng tiếp sức và sẻ chia với những đôi chân đang còn nhọc nhằn mưu sinh giữa chốn phồn hoa đô hội.
Bùi Chiến

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Tạ ơn


Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" (Lc 17,15-18)
Tạ ơn là biểu hiện của người văn minh, luôn biết cám ơn người đã giúp đỡ ta dù nhiều hay ít. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta nhận được muôn vàn hồng ân, nhiều phép lạ Thiên Chúa ban cho chúng ta, chắc chắn chúng ta có được như ngày hôm nay là do Chúa ban cho, thế mà chúng ta lại  không nhận ra đó là ân ban do lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta quên tạ ơn Người.
Lạy Chúa, xin cho con nhận ra được nhiều ơn lành hồn xác Chúa vẫn ban cho chúng con mỗi ngày, qua đó giúp con luôn sống trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa là Đấng giầu lòng thương xót.
Tôi đọc được câu chuyện hay hay, xin cho các bạn biết
Tâm sự tuổi già
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già... Chẳng dám nói hiểu hết mọi điều nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì sống mới thanh thản, sống thoải mái.
                                Qua một ngày, mất một ngày,
                                Qua một ngày, vui một ngày,
                                Vui một ngày, lãi một ngày .
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sống là mục tiêu cuối cùng của cuộc đời, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì cả. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền đừng làm tôi tớ cho nó.
 "Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh", hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình
                   Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn !
                   Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhìn một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi ! 
                   Con tiều tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ !
                   Nhà cha mẹ là nhà con, nhà con không phải nhà cha mẹ !
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi viêc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong chờ báo đáp.
                   Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sảng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi
                   Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.
Cái được, người ta chẳng hay để ý, cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quí trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát triển thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
 Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).
                Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
                Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.
Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghỉ cả rồi, ai cũng thế cuối cùng trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian chẳng còn lại bao nhiêu nên dành cho chính mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm, thích làm, thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.
Sống trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực thế nào cũng xong.
 Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già. Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.
Sống phải năng hoạt động, nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu. Mọi thứ đều nên "vừa phải ".
                Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống...)
                Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám bệnh)
                Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh... đều là muộn.
Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hưởng lợi là bất cứ việc gì đều xem xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy có lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương có vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niêm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn khỏe mạnh.
 "Hoàn toàn khỏe mạnh", đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp. Đạo đức khỏe mạnh và có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, ngừơi chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
 Con người tồn tại trong xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cách sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều màu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có một nhóm bạn già. Tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc...
Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ lại chuyện xa xưa) ? Đến những năm cuối đời, ngừời ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân yêu, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại niềm vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thể thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.
Sinh, lão, bệnh, tử, là qui luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng mà không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.
Tháng 12 năm 2008
Lê Thanh Dũng dịch



Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Sa ngã

"Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi. Mà vì tìm không ra, nó nói: "Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi." Khi đến nơi, nó thấy nhà được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi. Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước." (Lc 11,24-26)

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Trao phó

"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng." (Mt 11,28-30)

Sống trên đời là phải chịu khó lao động vất vả, nặng nhọc mới có để mà ăn. Đi theo Chúa phải chấp nhận hy sinh, từ bỏ tất cả ham muốn vật chất, thói hư tật xấu mà theo Chúa. Từ bỏ là một điều rất khó khăn, nếu không quyết tâm sẽ không làm được. Nói thì dễ, nhưng đem ra thực hành khó biết bao.

Thánh Phanxico Assidi đã từ bỏ cuộc sống giào sang, chấp nhận sống tinh thần khó nghèo để mưu cầu hạnh phúc cho bản thân và mọi người.


Hôm nay mừng kính Ngài, xin Thánh nhân cầu bầu cùng Chúa cho con biết từ bỏ, chấp nhận cuộc sống theo tinh thần khó nghèo để phụng sự Chúa, nhờ đó có thể loan truyền Lời Chúa cho những người chung quanh chưa nhận biết Chúa.

Học Lời Chúa

Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói.” (Lc 10,3)

Ngày xưa Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.". Chúa dặn các môn đệ khi đi không mang gì cả ngoài “Tin Mừng”, Chúa nói: “Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép.”. Ngày nay, Chúa đã chọn và sai con đi rao giảng Tin Mừng phục sinh của Chúa cho mọi người. Nhưng làm sao con có thể rao giảng Tin Mừng khi con không biết về Tin Mừng.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết lắng nghe Lời Chúa, chí ít là siêng năng nghe lời giảng trong các thánh lễ hằng ngày, nhờ đó con có thể biết và dần dần thấm nhuần Lời Chúa. Từ đó con có thể rao giảng lời Chúa qua công việc làm của mình hằng ngày.

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Tôn trọng trẻ em

"Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” (Mt 18, 10)

Trong cuộc sống hằng ngày, luôn có Đấng che chở gìn giữ cứu ta thoát được nhiều bất trắc xảy đến bất thình lình. Là người Công giáo, đức tin đã mách bảo cho ta thấy đó chính là Thiên Thần được Chúa sai đến để hộ thủ mỗi người chúng ta.


Lạy Thánh Thiên Thần bản mệnh, là Đấng gìn giữ con. Thiên Chúa nhân lành đã giao phó con cho Thánh Thiên Thần chăm sóc. Kính xin Thánh Thiên Thần soi sáng, gìn giữ, cai quản, sửa trị con trong ngày hôm nay và hằng ngày cho đến trọn đời. Amen.

Như em nhỏ

"Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy” (Mt 18, 3-5)

Trẻ em luôn đơn sơ, trong trắng, thật thà, ngay thẳng, không thủ đoạn, gian dối, dễ thương. Trong một gia đình không có em nhỏ, gia đình đó sẽ thiếu niềm vui, mặc dù trẻ em hay khóc, mè nheo, nghịch ngợm, phá phách.

Lạy Trinh Nữ Têrêsa, xin Người nguyện thay cầu giúp cho chị của con, là người đã nhận Ngài làm bổn mạng được hồn an xác mạnh, để có thể lo cho mẹ con được chu đáo; cho con nên như trẻ nhỏ, biết hy sinh, quên đi những ham muốn thú vui xác thịt, để con có thể phụng sự Chúa và Giáo Hội đời này, được hưởng nhan thánh Chúa đời sau.