“Thiên Chúa yêu đến
nỗi..."
Trước khi
đi xa hơn trong câu này, tôi để cho những chữ ấy thấm vào người tôi.
Vậy ra
đây là vấn đề tình yêu. Và một tình yêu sẽ làm những chuyện điên rồ người ta đã
đoán ra điều đó trong trạng từ "đến nỗi"...
Israel
biết rằng Thiên Chúa yêu thương. Toàn bộ Cựu ước là một chung cư về điều đó.
Bài đọc đầu tiên cho chúng ta nghe lại mặc khải với Môsê trong sa mạc
Sinai:"Ta là Đức Chúa Giavê, Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận,
giàu nhân nghĩa và thành tín" (Xh 34,4-9). Vâng, toàn bộ Kinh Thánh đều
biết tình yêu của Thiên Chúa nhưng không một ai có thể đoán được tình yêu ấy đi
tới mức nào?
"Thiên Chúa yêu
thế gian đến nỗi..."
Từ thế
gian mà trong tiếng Hy Lạp là “kosmos", trong Tin Mừng Thánh Gioan thường
có nghĩa xấu, ở đây cần biết rằng thế gian, toàn vũ trụ được Thiên Chúa yêu
thương. Thiên Chúa yêu thương thế gian mà Người đã làm ra. Người ta thương yêu
cái gì mình đã làm ra. Nhưng cần biết rằng Thiên Chúa yêu thương mọi người.
Thiên Chúa đã yêu thương một ‘anh nọ’ và một ‘chị kia’. Và tôi đặt những khuôn
mặt cụ thể được yêu thương hoặc không... trên những từ ấy. Thiên Chúa đã yêu
thương anh X. đến nỗi... Thiên Chúa yêu thương chị Y đến nỗi.
'Thiên Chúa yêu thế
gian đến nối đã ban..."
Hai động
từ này: ‘yêu’ ‘ban’ ở thì quá khứ bất định trong ngôn ngữ Hy lạp và dịch thì
quá khứ trong tiếng Pháp (trong tiếng Việt là “đã yêu” và “đã ban”). Thiên Chúa
đã yêu và đã ban. Đây là một hành động chính xác, có ngày giờ nơi chốn. Quả
thật! Đức Giêsu Nagiaret con của Bà Maria, con người thật đã can thiệp vào lịch
sử cách nay hai mươi thế kỷ trong một xã hội của Đế quốc La mã đồng thời đó
cũng là một biến cố của hoàn vũ đã biến đổi triệt để lịch sử của nhân loại.
Kinh Tin Kính của chúng ta không phải là một chuỗi các ý tưởng, nhưng là một
chuỗi "sự kiện": Thiên Chúa đã sáng thế, Đức Giêsu đã được trinh thai
bởi Chúa Thánh Thần; Người đã đau khổ, đã chết đã sống lại...
Phụng vụ
của chúng ta không phải là những ngày lễ các ý tưởng: Chúng ta không mừng lễ
công lý, tình huynh đệ và cả đức tin. Cách nói: "lễ đức tin tạo ra sự lẫn
lộn. Tin Mừng không phải là sách bàn về học thuyết, là một "tường thuật kể
lại các biến cố... mà tác giả là Thiên Chúa. Chính Thiên Chúa là "chủ
thể" của hành động: Người yêu... Người ban...
“Người đã ban Con Một...”
Nếu đọc
lướt qua nhanh câu này, người ta có thể chỉ nghĩ đến sự Nhập Thể: Thiên Chúa đã
ban cho chúng ta Con của Người! Nhưng có một tính từ nhỏ: Con "Một"
tính từ ấy xem ra có thể tầm thường với bất cứ người nào không biết Kinh Thánh.
Vả lại, đối với thính giả Do Thái, hai từ ấy (Con, Con Một) nhắc đến một đoạn
văn của Cựu Ước trong trí nhớ của mọi người: vị đại tổ phụ sáng lập đức tin,
Abraham đã chấp nhận hiến tế con trai, con duy nhất của ông (St 22,2-22,16).
Đối với Gioan điều này ám chỉ đến sự “tận hiến” trên đồi Golgotha, chứng tá cao
cả nhất của tình yêu. Trong một câu trước, Gioan đã nói với chúng ta rằng: “Con
Người phải được giương lên như con rắn đồng trong sa mạc” (Ga 3,14). Thánh
Phaolô cũng đã viết: ‘Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng
đã trao nộp vì hết thảy chúng ta” ( Rm 8,32). Tình yêu ấy là vô cùng tận! sự
điên rồ của tình yêu.
“Để ai tin vào con
của người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời”.
Thiên
Chúa đã khởi xướng trước, Người đã “yêu thương đầu tiên”. Mọi sáng kiến đến từ
phía Người. Nhưng như chúng ta biết rõ, để có tình yêu, nếu chỉ có lời tuyên
bố, bày tỏ, trước những bước, dấu chỉ từ một trong hai phía chưa đủ … mà phải
có sự tương ứng, đón nhận, đáp trả, … đức tin là lời đáp lại của con người đối
với lời tỏ bày tình yêu của Thiên Chúa: người ta trao đức tin cho người khác,
người ta làm cho người ấy tin tưởng, tín thác cho nhau, người ta được “đính
hôn”!
Cái được
mất của đức tin ấy vô cùng quan trọng: vấn đề là chết hay sống: “ai tin thì
khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời”. Đó là một song luận khắc
nghiệt: hoặc là …hoặc là.. đó là một chọn lựa quyết định: trong trường hợp này
người ta không sống, trong trường hợp kia người ta được sống… không có con
đường trung bình mà là sự phân đôi triệt để khốc liệt. Hoặc người ta chấp nhận
“sự ban cho của Thiên Chúa” và đi đến sự sống muôn đời là đặc tính của Thiên
Chúa hoặc người ta ở lại với nhân tính của mình và dĩ nhiên là phải chết. Không
thể có thái độ nghiêng ngả quanh co. Phải nói “có” hoặc “không” trước sự ban
cho của Thiên Chúa. Và theo nhà văn Bernanos, Xatan muốn làm chúng ta trở thành
“Ông Ouinn”… là ông vừa nói “có” (oui) và “không” (nn.. non) ông nước đôi đó
nói “có” khi bắt đầu nói “không”.
“Quả
vậy Thiên Chúa sai con của Người đến thế gian không phải để lên án thế gian,
nhưng để thế gian nhờ con của Người mà được cứu độ”.
Tư tưởng này của Đức Giêsu rất cách mạng. Trong đạo Do Thái cùng thời với
Đức Giêsu , người ta thường loan báo rằng Thiên Chúa sẽ đến tiêu diệt thế giới
tội lỗi. Các thủ bản ở Qumran chứa đầy quan niệm ấy của phái Manikêu: con cái
của ánh sáng sẽ tiêu diệt con cái của bóng tối trong một cuộc chiến đấu một mất
một còn, không khoang nhượng. Gioan Tẩy Giả gần với tâm thức đó, cũng chờ đợi
một Đấng Mêsia trả thù và xét xử (Mt 3,10-12).
Nhưng quan điểm của Kitô giáo về thế gian thì hoàn toàn quân bình hơn.
Không phải là một quan điểm lạc quan, bịt mắt trước sự xấu ác và không nghe
thấy khát vọng bao la về một “thế giới tốt đẹp hơn”… cũng không phải là quan
điểm bi quan luôn luôn lặp lại rằng thế giới thì xấu xa… nhưng là một quan điểm
“cứu độ” thừa nhận sự xấu ác của
thế gian nhưng không phải lên án nó, nhưng để cứu nó! Đức Giêsu cứu thế thật
tuyệt vời!
Còn chúng ta thì sao? có phải chúng ta là những môn đệ của Đức Giêsu ấy
không? chúng ta có yêu thương thế gian như Thiên Chúa không? nghĩa là bằng sự
đấu tranh chống lại điều ác và tội lỗi của thế gian để cứu độ nó. Tình yêu
thương của chúng ta có tính “cứu chuộc” không? nghĩa là trước hết phải thực
hiện và sáng suốt trên những khuyết điểm và tội lỗi của anh em chúng ta (cả
chúng ta nữa) bị lệch lạc méo mó nhưng chúng ta cũng phải có đủ lòng nhân hậu
để cứu giúp họ ra khỏi tình trạng ấy và ban cho họ cơ hội để đổi mới…
Tôi còn phải cầu nguyện nhiều về hai từ: ‘không nên đoán xét’ mà hãy ‘cứu’.
“Ai
tin vào Con của Người thì không bị lên án…”
Đối với Đức Giêsu, đức tin thoát khỏi sự phán xét. Như thể sự phán xét đã
“hiện đại hoá” vào ngày hôm nay, và đặt vào đôi tay của con người: chính con
người tự phán xét mình. Và Đức Giêsu nói rằng đức tin là sự phán xét ấy: “ai
tin là người được cứu, còn ai không muốn tin đã bị lên án rồi…”
“Nhưng
kẻ không tin, thì bị lên án rồi”.
Chúng ta thấy những lời này rất nghiêm khắc, bởi vì chúng ta nghĩ đến bao
nhiêu người không tin, trong vòng bà con hoặc trong chính gia đình chúng ta, và
trong thế giới bao la đó những nền văn minh lớn hoàn toàn không có được khả
năng biết Đức Giêsu. Tuy nhiên chúng ta không thể loại trừ ra khỏi Tin Mừng các
công thức căn bản ở đó con người bị thúc bách phải chọn lựa “theo” hoặc
“chống”…”có” hoặc “không”…tuy nhiên phải có sự phân biệt chủ yếu:
1. Khi gởi đến các Kitô hữu đã thật sự tuyên xưng đức tin, thì lời cảnh báo
nghiêm khắc ấy tức là không được chối bỏ đức tin mà mình đã tuyên xưng là một
lời mời gọi không ngừng lặp lại sự tuyên xưng ấy bằng cách mỗi ngày canh tân sự
chọn lựa sống theo Đức Giêsu Kitô của mình: nghĩa là "phó dâng đời sống
mình bởi tình yêu như Người!".
2. Về phần mọi người khác, chưa bao giờ có cơ hội chọn lựa Đức Giêsu một
cách thật sự có ý thức, cá nhân là trưởng thành... thì điều mà chúng ta biết về
tình yêu Thiên Chúa (Đấng đã sai Con của Người đến thế gian không phải để lên
án thế gian mà để cứu độ nó), cho phép chúng ta hy vọng rằng nhiều người trong
số những người thực tế 'không theo Đức Giêsu cũng đã theo Người dù họ không
biết điều đó (và quả là thiệt thòi cho họ) bằng cách sống làm người của họ
"theo Đức Giêsu Kitô" nghĩa là "phó dâng đời sống mình bởi tình
yêu như Người!"
"Vì
đã không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa"
Và một lần nữa chúng ta biết chọn lựa ấy khẩn thiết như thế nào... ngay từ
bây giờ. Nhưng trong một đoạn văn song song khác, Đức Giêsu sẽ nói rằng một
"kỳ hạn của ân sủng" sẽ được ban cho con người, bởi vì chỉ đến ngày
sau hết mà "lời của Đức Giêsu sẽ xét xử những kẻ từ chối Người (Ga
12,47-50). Điều đó không loại bỏ sự khẩn thiết của ngày hôm nay... nhưng tất cả
đời sống của chúng ta mỗi ngày là sự phán xét của chúng ta...
Để kết thúc sự suy niệm này, chúng ta biết rõ hơn tại sao trang Tin Mừng
này được chọn cho ngày lễ Chúa Ba Ngôi. Trong Tin Mừng, Thiên Chúa Ba Ngôi
không phải là một vấn đề mà người ta đề cập như một sự trình bày lý thuyết và
trừu tượng... đó là một thực tại của tình yêu người ta bước vào thực tại ấy để
sống tình yêu ngay từ HÔM NAY bởi đức tin trong Đức Giêsu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét