Hôm nay
Giáo Hội mừng lễ Chúa Ba Ngôi, chúng ta biết rằng mình không thể hiểu được, vì
đó là một mầu nhiệm. Nhưng cũng biết chắc rằng chúng ta đang sống mầu nhiệm đó.
Ai cũng sống trong dòng đời, nhưng mấy ai đã hiểu được cuộc đời. Ai cũng cảm
được dòng nhạc hay, nhưng lại không thể lấy được cái hay đó ra cho người khác
xem!
Tách ra
khỏi dòng sông, con cá sẽ chết. Biệt lập ra khỏi dòng đời, con người sẽ không
tìm thấy hạnh phúc. Lẩy ra một nốt nhạc, nó chỉ là một âm thanh trơ trọi, không
còn là một bài ca. Một vũ khúc được liên kết bởi các cử điệu trong sự liên tục
trôi chảy và nhịp nhàng. Đó chính là những hình ảnh sống động giúp ta hiểu phần
nào về mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi.
Có một
cuốn sách tuyệt hay với tựa đề “Flow” – “Sự Trôi Chảy” của Mihaly
Csikzentmihalyi, giáo sư tâm lý học trường Đại học Chicago. Tác giả đã trình
bày những kết quả của việc nghiên cứu nhằm xác định một cách chính xác câu hỏi:
“Điều gì làm cho con người hạnh phúc?” Sau khi thử nghiệm và phỏng vấn hàng
trăm người trong nhiều năm, giáo sư đã đi đến kết luận rằng con người cảm thấy
hạnh phúc nhất khi chúng ta sống “trong sự trôi chảy”.
Qua lời
khẳng định này, tác giả muốn nói đến khả năng tự làm mất đi cái bản ngã của
mình để hòa điệu vào cái khác hay người khác, hy sinh cuộc đời mình cho một
người, một công trình, hay một hoạt động, nhẩy ra khỏi sự hạn hẹp của cái tôi
chủ quan để hòa mình vào dòng suối cảm nghiệm của cuộc đời.
Sống
“trong sự trôi chảy” có thể thực hiện dưới vô số những hình thức: leo núi, đánh
cờ, nghe nhạc, hàn huyên trong câu chuyện gẫu, đắm chìm vào trong cuốn tiểu
thuyết trinh thám, hay hăng say làm việc giúp đỡ người nghèo. Bất cứ cái gì thúc
đẩy chúng ta ra khỏi bản thân mình, bất cứ cái gì làm cho chúng ta ngây ngất,
hay tạo nên hoan lạc có thể được coi như “trong sự trôi chảy”. Đồng thời, khi
chúng ta bị ngã bật ngửa ra, qua sự chán chường hay lo âu, khi chúng ta tê cóng
lại thay vì chuyển động trôi chảy, chúng ta trở nên bất mãn, không hạnh phúc.
Đối với
người Công giáo thì chẳng có gì ngạc nhiên, vì chúng ta ngầm khẳng định cái
kinh nghiệm nội tâm này và biểu tỏ ra một cách sâu xa mỗi khi làm dấu thánh
giá. Tôi tự hỏi chúng ta có thường ý thức rằng Thiên Chúa mà chúng ta thờ
phượng không phải là một tĩnh vật bất động nhưng là một tập thể của những ngôi
vị linh hoạt và năng động: Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần.
Từ nguyên
thủy, Đức Chúa Cha, nguồn thần tính vô tận và phong phú, biểu tỏ qua Chúa Con,
một cuộc hành trình đi ra khỏi chính mình trong kiến thức và tình yêu. Và Đức
Chúa Con, từ nguyên thủy tự cho phép mình được phát biểu và rồi trở về với Đức
Chúa Cha trong hoan lạc. Trong tình yêu hỗ tương, sự chia sẻ thân mật sâu xa
của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con là Đức Chúa Thánh Thần.
Diễn tả
theo ngôn ngữ gợi cảm của thánh Bernard of Clairvaux: Đức Chúa Cha là người
hôn, Đức Chúa Con là người được hôn, và Đức Chúa Thánh Thần chính là nụ hôn mà
Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con chia sẻ với nhau. Thiên Chúa của chúng ta là một
sự nhịp nhàng, một vũ khúc, một dòng sông, một dòng đời. Bản chất của Đức Chúa
Cha là hướng về người khác, là đi ra khỏi chính Ngài. Bản tính của Đức Chúa Con
là quên mình, trong khi bản tính của Đức Chúa Thánh Thần là yêu thương và được
thương yêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét