Trong đoạn Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, có hai
cụm từ rất ý nghĩa, đó là "đi theo" và "làm môn đệ". Thánh
Luca đã sử dụng hai cụm từ này rất khéo léo: "Khi ấy có rất đông người ‘đi
theo’ Chúa Giêsu. Ngài quay lại bảo họ: Ai không từ bỏ… thì không thể ‘làm môn
đệ’ tôi. Ai không vác thập giá mình mà ‘đi theo’ tôi thì không thể ‘làm môn đệ’
tôi được” (x. Lc 14,26-27).
Quả vậy, có rất đông người "đi theo" Chúa Giêsu, nhưng
không phải tất cả đều là "môn đệ" của Ngài; chỉ những ai đi theo mà
biết “từ bỏ” và “vác thập giá” thì mới thực sự “là môn đệ” của Chúa Giêsu. Nói
cách khác, “người đi theo” chưa hẳn là “người môn đệ”. Cũng như người-nói "Lạy Chúa, lạy Chúa" chưa
hẳn là người-làmtheo
ý Chúa. Cũng như người-đến-nhà-thờ chưa hẳn là người-tín-hữu.
Điều khiến người-nói thành người-làm, người-đến-nhà-thờthành người-tín-hữu, người-đi-theo thành người-môn-đệ, đó
là từ bỏ và vác thập
giá (x. Sợi Chỉ Đỏ,
Chúa Nhật 23 Thường Niên C).
“Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta”. Đây là những lời rất thẳng thắn và chân thành mà Chúa Giêsu nói
với “đám đông những người” đang đi theo Ngài. Người ta đi theo Chúa vì rất
nhiều lý do và nhiều động cơ, có khi là những lý do rất trần tục. Chúa Giêsu
thấy cần nói thẳng với họ, chứ không nói theo kiểu úp mở, hay như kiểu tiếp
thị, quảng cáo để chiêu dụ khách hàng. Chúa Giêsu không nói dối, không mị dân,
không cho những người đi theo Ngài ăn “bánh vẽ”, mà Ngài nói với họ tất cả sự
thật: ai muốn làm môn đệ của Chúa, hãy từ bỏ mọi sự, bỏ hết những gì mình tha
thiết nhất, kể cả mạng sống mình, và lại còn phải vác thập giá nữa.
Giả như Chúa Giêsu bảo rằng ai muốn đi theo Ngài thì lên taxi, lên
xe hơi, hay lên máy bay mà đi, có lẽ sẽ có khối người đi theo. Đàng này Chúa
lại bảo một chuyện ngược đời: “Ai muốn
theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta”. Gọi là ngược đời vì ở đời có ai thích
“vô sản”, có ai thích “khổ đau” bao giờ. Chấp nhận từ bỏ là chấp nhận “vô sản”
một cách nào đó, chấp nhận thập giá cũng có nghĩa là chấp nhận “khổ đau” không
hơn không kém. Bởi đó, từ bỏ mình và vác thập giá mình luôn là điều không dễ
thực hiện chút nào. Thế nhưng có theo Chúa trong tâm thế sẵn sàng chấp nhận như
vậy, thì mới xứng đáng làm môn đệ của Ngài.
Trên thực tế, có nhiều người muốn theo Chúa nhưng không muốn từ
bỏ, càng không muốn vác thập giá. Có những người thờ thập giá nhưng không vác
thập giá; vác thập giá của mình, chứ chưa nói đến chuyện vác thập giá của người
khác. Có những người quý chuộng thập giá Chúa Giêsu, nhưng không quý chuộng
thập giá mình. Tất cả những người đó không xứng là môn đệ của Chúa Giêsu.
Một điểm nữa rất rõ trong lời mời gọi của Chúa Giêsu là “Hãy vác thập giá hằng
ngày”. Vác thập giá
không phải chỉ là một ngày hai ngày, một tháng hai tháng, hoặc chỉ vác thập giá
của hôm qua hay hôm nay, mà làhằng ngày, mọi ngày trong suốt cả cuộc đời. Ngày nào cũng
có thập giá, không nặng thì nhẹ, như lời khẳng định của Chúa Giêsu: “Ngày nào có sự khốn khó của
ngày đó”.
John Newton đã nói rằng: “Những khổ sở mà đời ta phải chịu cũng
giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn ta vác không nổi. Nhưng
Thiên Chúa đã thương tháo dây bó củi đó ra, rồi chia nó ra để mỗi ngày chỉ chất
lên vai ta một khúc thôi. Hôm sau một khúc nữa, và hôm sau tiếp tục... Cuối
cùng ta cũng vác xong hết bó củi. Thế nhưng, nhiều người lại không làm như vậy:
chẳng những họ chất lên vai khúc củi của hôm nay, mà còn thêm vào đó khúc củi
của hôm qua và cả khúc củi của ngày mai. Lạ gì họ không vác nổi!” .
Thật vậy, nhiều khi trong cuộc sống, ta dễ cảm thấy chán nản buông
xuôi vì những thử thách quá nặng nề. Xin Chúa thêm sức cho ta, nhất là cho ta
có đôi vai đủ lớn và đôi chân đủ mạnh để ta có thể vác lấy thập giá mình hằng
ngày mà đi theo Chúa đến cùng. Nhờ đó, ta mới xứng đáng là môn đệ đích thực của
Chúa. Amen.
Lm.
Giuse Nguyễn Thành Long (GP. Phan Thiết)
Lạy Chúa, xin giúp sức cho con vác Thánh gia mình đi theo Chúa, cho con từ
bỏ những cái tôi của mình, biết sống khiêm nhường phục vụ Chúa cho đến hơi thở
cuối cùng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét