"Nếu người anh em của
anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu
nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em. Còn nếu nó không chịu
nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết,
căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân. Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội
Thánh. Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe, thì hãy kể nó như một người ngoại
hay một người thu thuế. "Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc
những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những
điều gì, trên trời cũng tháo cởi như vậy. "Thầy còn bảo thật anh em: nếu ở
dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy,
Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy,
thì có Thầy ở đấy, giữa họ." (Mt 18,15-20)
Bài Tin Mừng hôm nay
Chúa dậy chúng ta phải biết yêu nhau, giúp nhau và tha thứ cho nhau. Tôi có đọc
được câu chuyện sau, rất hay, mời các bạn cùng đọc và suy ngẫm
Có hai người thổ dân rất
thù ghét nhau. Một ngày kia, một trong hai người gặp cô gái nhỏ của kẻ thù mình
trong rừng. Hắn đã bắt lấy cô gái và lấy dao chặt đứt hai ngón tay của cô bé.
Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc đau đớn, còn tên hung thủ thì vừa đi vừa đắc trí
hô lớn: "Ta đã trả thù được rồi".
Mười mấy năm sau, cô bé
đáng thương ấy đã lớn lên rồi có gia đình. Một hôm, có một người ăn xin đến gõ
cửa nhà cô. Cô nhận ra tức khắc người hành khất chính là kẻ đã chặt tay cô cách
đây mười mấy năm. Không một chút oán hờn, không một lời trả đũa, cô vội vàng
vào nhà và mang thức ăn ra hầu hạ cho kẻ đã từng hành hạ mình. Khi người hành
khất đã ăn no rồi, người đàn bà liền đưa bàn tay cụt mất hai ngón cho ông ta
xem và nói: "Tôi cũng đã trả được thù rồi".
"Lấy ân trả oán": đó phải là phương châm hành động của
người Kitô chúng ta. Không có cách trả thù nào cao quý hơn bằng yêu thương, tha
thứ cho chính kẻ thù. Nói như thánh Phaolô, chúng ta không mắc nợ với nhau đều
gì ngoài tình thương mến.
Chỉ có tình thương, chỉ có lòng tha thứ mới có thể tiêu diệt được
hận thù, lấy bạo động để tiêu diệt bạo động: con người chỉ đổ thêm dầu vào hận
thù và bạo động mà thôi.
Cuộc cách mạng bạo động và đẫm máu nào cũng chỉ mang lại tang
thương, chết chóc và không biết bao nhiêu hệ lụy khổ đau khác.
Chỉ có một cuộc cách mạng duy nhất có thể cứu vãn được nhân loại:
đó là cuộc cách mạng mà Chúa Giêsu đã đề ra. Chỉ có cuộc cách mạng tình thương
ấy mới có thể tiêu diệt được hận thù. Ðó là cuộc cách mạng mà người Kitô chúng
ta cần phải đeo đuổi mỗi ngày. Thay vì tiêu diệt kẻ thù, chúng ta hãy tiêu diệt
chính sự thù hận trong tâm hồn chúng ta.
Lạy Chúa, xin cho con biết học nơi Chúa sự tha thứ để con được thứ tha.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét